Review Sở Kiều Truyện tập 58.

Hạ Tiêu đau lòng vì mất cha, người dân bắt đầu lại cuộc sống của mình. A Tinh đi bái tế người yêu đã chết. Kiều tỉnh lại nằm trên giường, Bình An đi vào thông báo Yến Tuân đến kịp lúc cứu thành. Vũ Văn Nguyệt trở về Thanh Sơn Viện đang nói chuyện với tổ phụ thì Nguyên Triệt đến thăm.
Kiều tỉnh dậy uống nước trong phòng thì Yến Tuân đến nhưng không cho Bình An thông báo, Kiều biết nhưng nói Bình An đi nghỉ sớm còn mình cũng muốn đi ngủ. Cả Kiều và Tuân đều có những suy nghĩ riêng trong lòng của mình, nhưng giữa 2 người dường như có vệt nứt không thể chia sẻ với nhau được như thời ở Oanh Ca tiểu viện, vì giữa 2 người đã không còn chung chí hướng (một người từ bỏ, một người liều chết bảo vệ).

Yến Tuân về phòng đẽo ngọc, muốn tặng cho A Sở, A Tinh khen miếng ngọc đẹp, Yến Tuân nói với A Tinh bây giờ cả Yến Bắc xơ xác mà mình chỉ là một loạn thần tặc tử, bây giờ mà lấy A Sở thì cô ấy sẽ là thê tử của loạn thần tặc từ, ta muốn mang những thứ tốt đẹp nhất cho muội ấy, đành phải đợi thôi (Cá nhân mình nghĩ bây giờ giữa 2 người đã có vết nứt, Yến Tuân có ngỏ lời, chưa chắc Kiều đồng ý, nhưng nếu may mắn đồng ý thì Yến Tuân đã mất đi một cơ hội ngỏ lời rồi).
Trọng Vũ đến thăm Sở Kiều, nói đỡ cùng giải thích cho Yến Tuân với Sở Kiều. Kiều nói hiện giờ Yến Bắc không sao là tốt rồi, muốn đi ra ngoài dạo, Trọng Vũ nói Kiều cần chuẩn bị tâm lý trước, Kiều và Trọng Vũ ra ngoài thì không khỏi đau lòng khi gặp cảnh binh lính bị thương, lại gặp một cậu bé đang trút giận vào người rơm, Trọng Vũ nói cậu bé đã mất mẹ sống với anh cha, nhưng giờ họ cũng đã chết hết trong trân chiến, Kiều nói sau chiến tranh, người khổ nhất vẫn là bách tính mà thôi (cái này giống ông Nguyệt này, suốt ngày cũng chỉ lo cho bách tính).

Nguyên Triệt đến thăm và trách Vũ Văn Nguyệt còn nhàn nhã ở Thanh Sơn Viện, Nguyệt nói hoàng đế trách tội ta tự ý rời khỏi quân đội, bức ép hỏi ta đi đâu, hơn nữa còn bị Ngụy Thư Diệp tố cáo việc ở Hiền Dương (vụ cản trở bắt Kiều ấy). Nguyên Triệt nói Ngụy Thư Diệp đã về cùng Nguyên Thuần, Ngụy đế vô cùng tức giận giam Nguyên Thuần trong thiên lao, còn Ngụy Thư Diệp bị giáng chức giam lỏng ở nhà.

Ngụy phi và Nguyên Tung đến thăm Nguyên Thuần trong thiên lao. Nguyên Thuần dửng dưng, các người đến làm gì, đến cười ta sao? Ngụy phi khuyên Nguyên Thuần nhận sai với Ngụy đế, Nguyên Thuần đau khổ điên cuồng nói rằng Nguyên Thuần thiện lương, khả ái đã chết ròi. Ngụy phi đưa bùa bình an cho cô thì hất đi, còn hỏi Ngụy phi một câu: “một đóa hồng bị giày xéo trong vũng bùn còn có thể cao quý đứng trên đầu cành được sao?” Nguyên Thuần cam chịu tự làm, tự chịu, sẵn sàng chịu chết. Ngụy phi im lặng không thể trả lời, nhưng một lòng khuyên răn và an ủi Nguyên Thuần bà nhất định cứu cô ra ngoài và mong cô sau lần này có thể trưởng thành.

(Thực ra trở thành một Nguyên Thuần như hiện tại, cũng không thể trách được. Cô gái này phải sống như thế nào, sống còn ý nghĩa gì? Mục đích sống để làm gì đây? Khi Một công chúa lá ngọc cành vàng, chưa từng trải qua việc gì sóng gió trong đời, hết lòng yêu thương một người đến mức không màng tính mạng bản thân, đến cuối cùng bị ruồng bỏ, còn bị binh sĩ của người mình yêu hãm hiếp. Mình cảm thấy Nguyên Thuần phản ứng vậy không hề sai, cũng giống như Yến Tuân thôi. Trong hoàn cảnh này, ai cũng chỉ có 2 loại phản ứng: một là tìm chết, hai là sống để báo thù, loại thứ ba chịu không nổi đả kích thì bị điên, thời xưa phụ nữ coi trọng nhất là danh tiết), mình coi đến hiện tại không cảm thấy ghét Nguyên Thuần chút nào. Chỉ trách Nguyên Thuần tự mình lừa dối mình ngay từ lúc cả gia đình Yến Tuân chết lại tự mê hoặc mình mọi thứ có thể trở về như lúc ban đầu, lại không hiểu chuyện đi tìm Yến Tuân để bị ra nông nỗi này. Quá ích kỷ chỉ vì bản thân muốn báo thù mà không quan tâm đến sống chết của bá tánh dân thường. Hận Yến Tuân nhưng lại trách tội sai lầm lên đầu Sở Kiều)

Hét tập 58.