Mông Phong làm người rơm xong nhờ Nguyên Tung gắn mắt, Nguyên Tung cảm ơn Mông Phong, nói mình sau này sẽ giống như người rơm đứng bảo vệ Mỹ Lâm quan.

Mông Phong đi xem tình hình đóng quân của Tú Lệ Quân. Trình Diên đến truyền lệnh Yến Tuân điều Tú Lệ quân đến Tú Lệ Sơn, Hạ Tiêu nghi ngờ thì bị Trình Diên nói Tú Lệ quân từ trên xuống dưới chỉ nghe lệnh Sở Kiều, giờ không nghe lệnh điện hạ nữa sao? Hạ Tiêu nhẫn nhịn nói chờ Sở Kiều về, nhưng Trình Diên nói khích nhằm gây bất hòa, Trình Diên cố ý chặt cột cờ của Tú Lệ quân xuống, buông lời khiêu khích, xé rách cờ của Tú Lệ quân, Hạ Tiêu giận giữ xông lên, hai bên đánh nhau. Trọng Vũ đi vào hỏi tại sao lại giam Ô Đạo Nhai (Ô tiên sinh) và cầu xin tha cho Ô Đạo Nhai, Yến Tuân nói Trọng Vũ có thể mang Ô tiên sinh đi khỏi Yến Bắc. Trình Diên chạy vào báo Tú Lệ quân làm phản , vu oan cho Tú Lệ quân không nghe thánh lệnh, Yến Tuân tức giận hạ lệnh giết hết Tú Lệ quân. Kiều nhận được thư của Nguyệt báo Tú Lệ quân gặp nạn, chạy đi ứng cứu.

Trên pháp trường Hạ Tiêu xin tha, Trình Diên lại khiêu khích ly gián, Trọng Vũ xin Yến Tuân xem xét làm rõ sự tình, Yến Tuân không nghe nhất quyết hạ lệnh giết hết những người đã động thủ với Hắc Ưng quân. Hạ Tiêu xin dùng mạng mình để đổi, Hạ Tiêu hỏi Yên Tuân, trận Trường An, Hồng Xuyên Tú Lệ quân đã dùng máu tươi để chứng minh sự trung thành, nhưng tại sao người vẫn dè chừng chúng tôi, tôi không phục. Yến Tuân khuyên Hạ Tiêu không nên làm loạn, nếu không sẽ xử theo quân pháp (coi đoạn này ức chế cái thằng Trình Diên quá), hạ lệnh chém hết những người động thủ với Hắc Ưng quân. Kiều phi ngựa chạy đến, vừa chạy đến thì tát Hạ Tiêu và chửi: ”

Ngươi dẫn dắt binh như thế nào, quân kỳ là vinh dự và tính mạng của quân nhân, cờ còn thì binh còn, quân kỳ phải tồn tại, ta đã dặn dò các ngươi phải bảo vệ danh hiệu và quân kỳ, nhưng không bảo các ngươi động thủ với người của mình. Các huynh không nhận tội lại trước mặt điện hạ nói lời bất nghịch, các huynh muốn làm gì vậy?”

Sở Kiều đứng ra nhận mọi lỗi lầm về mình, đổ tội bất nghĩa cho Trình Diên, nói Trình Diên có lòng ly gián. Yến Tuân khuyên Sở Kiều quay về, ở đây không có chuyện của muội, Kiều nói “chuyện của Yến Bắc chính là chuyện của ta“, Yến Tuân cho rằng Kiều muốn chống đối mình, ra lệnh hành hình. Kiều quỳ gối van xin nguyện lấy mạng ra đổi mạng cho Tú Lệ quân nhưng Yến Tuân vẫn tuyệt tình ra lệnh hành hình. Kiều lên ngựa rời đi, Trình Diên thỏa mãn.

Nguyệt hỏi Mông Phong có phải Kiều buồn lắm không, Mông Phong hỏi Nguyệt vì sao không đi cứu cô ấy, Nguyệt nói nếu mình đi cứu thì có thể sẽ càng tệ hơn, vì cô ấy sẽ không theo ta rời đi.

Kiều ngồi đau lòng trong phòng thì Yến Tuân đến xin lỗi, đã làm muội đau lòng.

“A Sở! Ta không muốn nhìn thấy nhất là muội chịu tổn thương, nhưng ta vẫn để muội đau lòng rồi! Nhưng mà ai cũng có thể rời khỏi ta, muội thì không thể. Ai cũng có thể phản bội ta, muội thì không thể. A Sở! Ta chỉ có muội”.

“Yến Tuân! Tiếc là huynh và ta đã không còn là người cùng con đường”.

Hắc Ưng quân lo lắng hãm hại Tú Lệ quân xong sợ Kiều báo thù. Yến Tuân đến thăm Trình Diên, nói hôm nay tuy ta bênh vực ngươi nhưng không có nghĩa là không biết những việc ngươi làm, mẫu thuẫn giữa ta và A Sở ngươi đừng tham gia vào. Trình Diên nói quân lính đang bàn tán người đang điên vì một nữ nhân, đem giang sơn dân cho người khác, sắp dẫm lên vết xe đổ của lão Hầu gia rồi. Yến Tuân nói: “Sống không xong mà còn lo đến chết toàn thây”.

Hết Sở Kiều truyện tập 63.