Nguyên Thuần đang trang điểm, nhìn lông đuôi thỏ của Yến Tuân tặng, công công mang rượu độc đến, Nguyên Thuần nói sau khi mình chết thì đừng làm khó nô tì của mình, cầm ly rượu độc mỉm cười định uống thì Ngụy Thư Diệp chạy vào cứu. Thái Vi vì đỡ kiếm cho Nguyên Thuần mà chết, Ngụy Thư Diệp kéo Nguyên thuần chạy đi, Ngụy Thư Diệp bị tên bắn trúng. Trước khi chết dặn dò Nguyên Thuần nghe lời mình trốn đi, đồng thời thổ lộ lòng mình từ nhỏ đã thích muội, nhưng không có cản đảm thổ lộ, Thuần Nhi! Ta thích muội! Hãy tiếp tục sống thật tốt. Nguyên Thuần đau khổ nhận ra tình cảm của Ngụy Thư Diệp nhưng quá muộn. Nguyên Triệt đi vào, truyền lệnh cho quân lính nói Nguyên Thuần và Ngụy Thư Diệp nhảy sông tự vẫn, tha chết cho Nguyên Thuần và rời đi.

Yến Tuân than đau đầu, A Tinh đòi mời lang y nhưng Yên Tuấn không cho và hỏi A Sở đâu, đã mấy ngày rồi chưa gặp A Sở. Sở Kiều vào doanh trại hỏi Giang Đằng Hạ Tiêu đâu, Giang Đằng nói Trình Diên nói ở hồ băng có biến, điều Tú Lệ quân ra khỏi thành đi tác chiến. Giang Đằng vào thông báo cho Trình Diên đã làm đúng như kế hoạch, Sở Kiều đã đuổi theo Tú Lệ quân đến hồ băng. Trình Diên hài lòng nói sẽ lợi dụng đám người ở Mỹ Lâm quan tiêu diệt luôn Sở Kiều, Giang Đằng thắc mắc không hiểu vì sao Trình Diên làm như vậy, Trình Diên nói Sở Kiều làm lu mờ hào quang của Yến Tuân, nếu có Sở Kiều sẽ cản trở việc xưng vương của Yến Tuân.

Kiều đuổi theo Tú Lệ quân đến hồ băng thì gặp Tú Lệ quân, đồng thời gặp luôn cả Vũ Văn Nguyệt và Nguyệt Thất. Kiều nói không ngờ lại gặp hai người ở đây, các người vẫn khỏe chứ? Nguyệt Thất lại chọc ” Cô là hỏi ai chứ, là hỏi Nguyệt Thất ta sao? Ta vẫn khỏe, khỏe lắm, ăn được, ngủ được, võ nghệ cũng tiến bộ không ít“, Nguyệt kiếm cớ đuổi Nguyệt Thất đi, Nguyệt Thất lại cố ý không hiểu chuyện chọc đùa một lúc mới chịu đi. Nguyệt nói là người của các ngươi đến cửa ải dụ ta đến đây, địa thế nơi này âm hiểm như thế xem ra có người cố ý, xem ra muốn đoạt đi tính mạng của cô, là Trình Diên sao, Yến Tuân cũng vờ như không có gì à? Kiều nhìn xuống hồ băng nói thù hận trong lòng của Yến Tuân e rằng còn khó tan chảy hơn băng ở hồ này.

Mới đầu ta chỉ muốn trốn thoát, sống thật tốt. Sau đó, ta quen biết Yến Tuân, nghe huynh ấy nói với mình về Yến Bắc, con tim ta như dần được sống lại. Ta nghĩ sự tồn tại của mình có giá trị, có lẽ ông trời đã âm thầm sắp đặt. Nhưng nguyện vọng của ra rồi cũng không còn, là vì ta quá tự cao tự đại, ta tưởng sức mạnh của mình rất to lớn, có thể thay đổi nhiều điều, có thể bảo vệ rất nhiều người, cho đến cuối cùng ta phát hiện, sức của một mình ta thật quá nhỏ bé. Bạn bè ta, người thân của ta bọn họ từng người một rời bỏ ta, ta không thể bảo vệ tốt cho bọn họ, ta ngược lại còn hại chết nhiều người hơn nữa. Ta không phải là một thủ lĩnh tốt, các chiến sĩ của Tú Lệ quân không có tín ngưỡng, tín ngưỡng của họ chính là tín nhiệm ta, nhưng sự tồn tại của ta lại lần lượt khiến họ rơi vào chiến tranh và nguy hiểm, khiến họ đầu rơi máu chảy, còn những lời hứa của ta về một cuộc sống tốt đẹp từ đầu đến cuối lại không thực hiện được. Ta chỉ cứu họ một lần, ta không thể khiến họ thay ta lao đầu vào chỗ chết như vậy. Nếu như lúc đầu ta nghe theo Yến Tuân đuổi họ về Yến Bắc thì có lẽ họ sẽ sống tốt hơn.

Nguyệt hỏi Kiều hối hận rồi sao? Kiều nói ta chưa từng hối hận vì những điều đã làm vì ta nhìn thấu lòng mình, nhưng bản thân ta đã mệt rồi. Nguyệt nói mệt rồi thì dừng lại nghĩ ngơi thì mới bắt đầu tiếp tục được. Có kẻ nào làm nên đại nghiệp mà không phải bước ta từ âm mưu hiểm cảm và núi xương biển máu mà ra, nếu cô đã lựa chọn con đường này thì phải thì bất luận thế nào cũng phải hoàn thành nó. Kiều hỏi Nguyệt sao lại nói với mình những lời này, chẳng phải muốn ta quay lại Yến Bắc sao?

Nguyệt nói so với việc giữ cô bên canh, ta lại càng mong cô được sống theo tâm ý của mình. Sống cho vui vẻ.

Kiều Nguyệt nhìn nhau, Kiều khóc nói trước nay ta chưa từng nợ ai điều gì, chỉ có ngài, ta nợ ngài quá nhiều, tới mức không thể trả. Nguyệt nói, muốn khóc, thì hãy khóc to lên, sau khi khóc xong, kiên cường đứng dậy.

Kiều đứng trên núi hét lên: ” Yến Tuân, chúng ta đã nói rồi mà.”

Trọng Vũ đến từ biệt Kiều, hai người đứng trên thành nói chuyện mình phải đi Lam thành đưa Ô tiên sinh rời khỏi Yến Bắc. Kiều hỏi chính là Ô Đạo Nhai, Ô tiên sinh đó sao, Trọng Vũ nói phải và Trọng Vũ cũng khuyên Kiều đã đến lúc rời đi, nhưng Kiều nói tín ngưỡng là thứ duy nhất mình bảo vệ và nó đã lưu lại hết trên cao nguyên Yến Bắc rồi. Vũ cô nương, chi bằng chúng ta cùng nhau đi.

Hết tập 64.